Tôi Đuổi Vợ Về Nhà Ngoại Để “Dạy Lại Cách Cư Xử” – Sáng Hôm Sau, Tôi Chết Lặng Khi Biết Bố Vợ Là ….
Tôi Đuổi Vợ Về Nhà Ngoại Để “Dạy Lại Cách Cư Xử” – Sáng Hôm Sau, Tôi Chết Lặng Khi Biết Bố Vợ Là ….
Tôi vừa nói xong câu “Em về nhà ngoại ở vài hôm, để bố mẹ dạy lại cách cư xử” thì vợ tôi đứng im nhìn tôi rất lâu. Cô không khóc, không cãi. Cô chỉ gật đầu, quay vào phòng lấy vali.
Hai đứa con đang ngủ trên giường. Cô gói quần áo của mình và của hai đứa, không quên lấy hộp sữa và vài bộ đồ ngủ. Tôi đứng ngoài cửa phòng nhìn theo. Cô không hỏi tôi đưa đi. Cô tự gọi xe. Trước khi bước ra cửa, cô dừng lại, nhìn tôi một lần cuối: “Anh nhớ cho các con ăn đúng giờ.” Rồi cô đi.
Tôi đóng cửa, về phòng ngồi. Chiếc ghế vẫn còn ấm chỗ cô ngồi tối qua. Tôi bật quạt, mở tivi cho đỡ im. Trong đầu vẫn còn tiếng cãi nhau ban chiều. Cô không chịu để mẹ tôi giữ tiền lương của cô. Cô nói muốn tự quản lý để lo cho hai con. Tôi bảo đó là bất kính. Mẹ tôi nghe được, khóc. Tôi nóng mặt, bảo cô về nhà ngoại học lại phép nhà.
Đêm đó tôi ngủ không ngon. Sáng sớm tôi dậy nấu cháo cho hai con. Thằng bé hỏi: “Mẹ đi đâu rồi bố?” Tôi bảo mẹ về thăm ông bà ngoại. Nó không hỏi thêm. Tôi pha cà phê, bật tivi xem tin sáng. Đúng lúc đó màn hình chuyển sang chương trình thời sự quân sự. Người dẫn chương trình giới thiệu: “Hôm nay tại Bộ Quốc phòng, Thiếu tướng Trần Văn Hùng chủ trì buổi làm việc…”
Camera quay cận cảnh. Người đàn ông mặc quân phục thiếu tướng ngồi giữa. Bên cạnh ông, hơi lệch về phía sau, là vợ tôi. Cô mặc áo dài đơn giản, tóc búi gọn, đang ngồi nghe. Camera cắt sang cảnh ông đứng dậy bắt tay các đại biểu, vợ tôi đứng phía sau, mỉm cười lịch sự.
Tôi cầm tách cà phê, tay cứng lại. Cà phê đổ xuống bàn. Tôi nhìn lại tên dưới màn hình: Thiếu tướng Trần Văn Hùng – Cục trưởng… Bố vợ tôi. Tôi không biết. Hạnh chưa bao giờ nói rõ. Cô chỉ bảo “bố em làm trong quân đội”. Tôi tưởng ông cũng chỉ là trung tá hoặc đại tá về hưu. Tôi chưa từng gặp ông nhiều. Mỗi lần về nhà ngoại, ông thường vắng vì công tác. Tôi chỉ gặp mẹ vợ và vài người anh em bên đó. Họ nói chuyện nhẹ nhàng, không khoe.
Bây giờ ông đang ngồi trên tivi, cấp bậc thiếu tướng, và vợ tôi ngồi ngay cạnh. Tôi tắt tivi. Hai con vẫn đang ăn cháo. Tôi gọi điện cho Hạnh. Máy bận. Tôi gọi lại. Vẫn bận. Tôi nhắn tin: “Em đang ở đâu? Anh cần nói chuyện.” Không có trả lời.
Tôi ngồi xuống ghế, nhìn hai đứa con. Thằng bé hỏi sao bố không ăn. Tôi bảo bố no rồi. Trong ngăn kéo bàn làm việc ở nhà còn vài tấm ảnh cưới. Hạnh cười rất tươi. Tôi nhớ ngày cưới, mẹ vợ chỉ nói “hai đứa tự lo cho nhau”. Không ai nhắc đến cấp bậc của bố vợ. Tôi cũng không hỏi kỹ.
Bây giờ tôi hiểu vì sao mỗi lần tôi phàn nàn về chuyện nhà cửa, Hạnh chỉ im lặng. Cô không cãi to. Cô chỉ nói “anh nghĩ lại đi” rồi thôi. Tôi tưởng cô yếu. Hóa ra cô không muốn dùng cái bóng của bố mình. Tôi đứng dậy, thay quân phục. Tôi cần đến nhà ngoại. Nhưng trước hết tôi phải đưa hai con đến nhà mẹ tôi gửi. Mẹ tôi thấy tôi đưa con sang, hỏi: “Hạnh chưa về à?” Tôi chỉ gật. Mẹ tôi không hỏi thêm. Bà bế cháu vào trong.
Trên đường chạy xe đến nhà bố mẹ vợ, tôi nhớ lại vài chi tiết cũ. Lần Hạnh sinh bé thứ hai, có một người đàn ông mặc thường phục đến bệnh viện, đứng ngoài cửa phòng một lúc rồi đi. Hạnh bảo là chú. Lần tôi thăng đại úy, Hạnh chỉ cười và nói “anh cố gắng”. Không khoe với ai bên ngoại.
Tôi dừng xe trước cổng nhà bố mẹ vợ. Nhà hai tầng, gọn gàng, không xa hoa. Cổng mở. Tôi bước vào. Mẹ vợ đang ngồi ngoài sân thái rau. Bà nhìn tôi, không ngạc nhiên lắm: “Nam đến à. Vào đi.” Tôi đứng giữa sân: “Cháu… cháu xin lỗi. Hạnh đâu rồi ạ?” Mẹ vợ đặt dao xuống: “Hạnh đang ở trên. Bố nó vừa về.”
Tôi muốn nói thêm nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Lúc đó cửa chính mở. Thiếu tướng Trần Văn Hùng bước ra, vẫn mặc quân phục. Ông nhìn tôi từ trên xuống dưới, rồi chỉ vào ghế: “Ngồi đi.” Tôi ngồi. Lưng thẳng. Ông không mỉm cười. “Tôi nghe Hạnh kể rồi. Cậu bảo nó về đây để ‘dạy lại’.” Tôi há miệng, không thành tiếng. Ông tiếp: “Cậu nghĩ nhà tôi thiếu phép tắc nên phải gửi con về học lại à?” Tôi cúi đầu: “Cháu… cháu nóng tính. Cháu không biết…”
Ông giơ tay cắt lời: “Không biết cũng là một cái tội. Cậu lấy con gái tôi được ba năm. Cậu chưa từng hỏi bố nó làm gì, cấp bậc thế nào. Cậu chỉ biết nhà ngoại ‘cũng trong quân đội’. Thế là đủ để cậu đem vợ về ‘dạy’?” Tôi im. Hai bàn tay đặt trên đùi, ngón tay nắm chặt. Ông ngồi xuống ghế đối diện: “Hạnh không muốn dùng cái danh của bố. Nó bảo tôi đừng can thiệp. Tôi cũng tôn trọng. Nhưng cậu đuổi con tôi về nhà như đuổi người ở thì tôi không ngồi im được.”
Tôi muốn giải thích về chuyện tiền bạc, về mẹ tôi, về cách cô ấy không chịu nghe. Nhưng nhìn khuôn mặt ông, tôi biết những lý do ấy lúc này chẳng có trọng lượng. Hạnh bước xuống cầu thang. Cô đã thay đồ thường. Cô nhìn tôi, rồi nhìn bố, không nói gì. Ông đứng dậy: “Hai đứa vào trong nói chuyện. Tôi không ngồi nghe.” Ông đi vào nhà. Chỉ còn tôi và Hạnh ngoài sân.
Cô ngồi xuống ghế bên cạnh, giọng bình thường: “Anh đã xem tivi sáng nay?” Tôi gật. Cô thở nhẹ: “Em không cố tình giấu. Em chỉ không muốn anh nhìn em bằng ánh mắt khác. Em muốn anh yêu em vì em, không phải vì bố em là thiếu tướng.” Tôi nhìn xuống nền gạch: “Anh sai rồi.” Cô không đáp ngay. Cô chỉ hỏi: “Hai con đang ở đâu?” “Ở nhà mẹ anh.” Cô gật. Im lặng một lúc. Rồi cô nói: “Anh về đi. Để em ở đây thêm vài hôm. Em cần nghĩ.”
Tôi muốn níu. Nhưng tôi không có tư cách. Tôi đứng dậy, chào mẹ vợ, rồi ra xe. Trên đường về, điện thoại reo. Số của chỉ huy trực tiếp. Ông hỏi ngắn: “Nam, cậu có việc gì liên quan đến Thiếu tướng Hùng không? Sáng nay ông ấy gọi sang bên này hỏi thăm.” Tôi nắm chặt tay lái. Trả lời: “Có ạ. Là bố vợ cháu.” Bên kia im vài giây. Rồi ông nói: “Vậy cậu tự xử lý cho khéo. Đừng để ảnh hưởng đơn vị.” Máy cắt.
……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
Hai ngày sau tôi lại đến nhà bố mẹ vợ. Lần này tôi mang theo hai con. Thằng bé chạy ùa vào lòng mẹ ngay khi thấy cô. Bé gái còn nhỏ, chỉ ôm chân cô.
Hạnh đón con, rồi nhìn tôi. Tôi đứng ngoài sân, chờ. Bố vợ không có nhà. Mẹ vợ bảo ông đi công tác. Tôi nói thẳng: “Em về đi. Anh xin lỗi. Anh không còn quyền đòi hỏi gì nữa. Chỉ xin em về với hai con.”
Hạnh nhìn hai đứa: “Anh nghĩ chuyện này xong chỉ bằng một câu xin lỗi?” Tôi lắc đầu: “Anh không nghĩ vậy. Anh chỉ biết anh đã sai. Anh sẵn sàng nghe em nói bất cứ điều gì.” Cô im lặng khá lâu. Rồi cô bảo tôi vào trong. Chúng tôi ngồi ở phòng khách. Hai con chơi ở góc.
Cô nói: “Em không giận vì anh đuổi em về. Em giận vì anh không thèm hỏi em một câu trước khi quyết định. Anh coi em như người nhà anh có quyền dạy bảo, trong khi anh chưa từng ngồi xuống nghe em kể về bố mẹ em, về những gì em đã từ bỏ để lấy anh.” Tôi nghe. Không cãi.
Cô tiếp: “Bố em biết chuyện từ tối hôm đó. Ông muốn gọi điện cho đơn vị anh ngay. Em ngăn lại. Em bảo để anh tự nhận ra. Sáng hôm sau ông có buổi làm việc, em đi cùng vì mẹ em bận. Không phải cố tình cho anh xem tivi.” Tôi gật. Cô nhìn tôi: “Anh có muốn em về không, hay chỉ sợ ảnh hưởng đến công việc?”
Câu hỏi ấy khiến tôi im lâu. Tôi nghĩ đến cuộc gọi của chỉ huy. Tôi nghĩ đến cấp bậc của bố vợ. Rồi tôi nghĩ đến hai đứa con đang chơi. Tôi trả lời thật: “Cả hai. Nhưng phần sợ ảnh hưởng chỉ là một phần nhỏ. Phần lớn là anh sợ mất em và các con.”
Hạnh nhìn tôi một lúc. Rồi cô đứng dậy, vào trong lấy vali. Cô không nói gì thêm. Cô chỉ bảo tôi bế con ra xe. Chúng tôi về nhà chiều hôm đó. Mẹ tôi thấy Hạnh, hơi ngạc nhiên, nhưng không hỏi nhiều. Bà chỉ bế cháu và bảo mọi người vào ăn cơm.
Những ngày sau, tôi vẫn đi làm đúng giờ. Không có ai ở đơn vị hỏi han gì thêm. Bố vợ cũng không gọi. Hạnh về nhà, chăm con, nấu cơm như trước. Chỉ khác là mỗi tối, sau khi hai con ngủ, cô ngồi đối diện tôi và nói chuyện. Không phải cãi. Chỉ nói. Tôi nghe nhiều hơn. Tôi biết cô từng từ chối một mối quan hệ khác vì muốn sống bình thường. Tôi biết bố cô từng muốn cô học quân sự, nhưng cô chọn ngành khác. Tôi biết những lần cô im lặng không phải vì yếu, mà vì cô không muốn biến mọi chuyện thành xung đột lớn.
Một buổi tối, khi đang rửa bát, tôi hỏi: “Em có kể với bố em là anh xin lỗi chưa?” Cô đang lau tay, trả lời: “Có. Bố em chỉ bảo ‘cứ để chúng nó tự giải quyết’.” Tôi gật. Không hỏi thêm.
Cuối tuần, tôi đưa cả nhà về thăm bố mẹ vợ. Ông không có nhà lần nữa. Mẹ vợ cười, bảo ông bận. Hạnh vào bếp phụ mẹ. Tôi ngồi ngoài sân với hai con. Chiếc ghế hôm ông ngồi vẫn còn đó. Tôi nhìn ra cổng. Không có gì thay đổi nhiều. Nhà vẫn vậy. Chỉ có tôi là khác.
Trên đường về, thằng bé hỏi: “Bố ơi, ông ngoại có phải là tướng không?” Tôi nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Hạnh đang nhìn ra cửa sổ. Tôi trả lời: “Đúng. Ông ngoại là thiếu tướng.” Nó “ồ” một tiếng, rồi thôi không hỏi nữa. Nó quay sang chơi với em gái.
Tôi lái xe. Tay nắm vô lăng chắc. Trong túi quần vẫn còn tờ giấy tôi viết nháp hôm định gửi tin nhắn xin lỗi dài. Tôi chưa gửi. Tôi chỉ nói trực tiếp. Căn nhà chúng tôi về đến khi trời đã tối. Hạnh bật đèn, dắt hai con vào. Tôi đứng ngoài hiên một lúc, nhìn cái cổng sắt cũ. Tôi nhớ cái ngày tôi bảo cô về nhà ngoại để dạy lại. Lúc ấy tôi nghĩ mình đang làm đúng. Bây giờ tôi chỉ còn biết đứng đây, chờ cô gọi vào ăn cơm, và không còn dám chắc về bất cứ điều gì mình từng cho là đúng nữa.





